Milan Design Week 2026 không chỉ cho thấy những vật liệu nào đang được ưa chuộng, mà còn phản ánh cách thiết kế đương đại đang nhìn lại chính bản chất của mình. Màu sắc, đá, gỗ, kính hay kim loại không còn đóng vai trò hoàn thiện bề mặt mà trở thành phương tiện để kể câu chuyện về cảm xúc, thời gian và cách con người trải nghiệm không gian.
Giữa những dự báo thời tiết đầy mưa của tuần lễ thiết kế năm nay, Milan lại đón nắng gần như suốt cả tuần. Và dường như chính ánh sáng ấy đã lan vào các bộ sưu tập mới dưới dạng một gam màu rất cụ thể: Canary Yellow.
Tại Fendi Casa, sắc vàng xuất hiện trong quầy bar của không gian trưng bày cũng như chiếc bàn Naki Sumo với mặt kính Murano rực rỡ. Cassina đưa gam màu này lên phần đệm của chiếc Panton Peacock Chair tái bản, trong khi Patricia Urquiola sử dụng một biến thể xanh hơn của màu vàng trên hệ sofa Ardys.
Điều thú vị là màu vàng năm nay không mang tính thời trang đơn thuần. Nó không xuất hiện như một điểm nhấn nổi loạn hay một tuyên ngôn thị giác mạnh mẽ. Thay vào đó, nó gợi lên cảm giác tích cực, cởi mở và gần gũi.
Trong nhiều năm qua, thiết kế nội thất bị chi phối bởi những bảng màu an toàn: be, xám, nâu đất hay các sắc trung tính. Canary Yellow xuất hiện như một sự giải phóng khỏi sự dè dặt đó. Nó cho thấy không gian sống không chỉ cần sự tinh tế mà còn cần niềm vui.
Nếu có một chất liệu thể hiện rõ nhất tinh thần của Milan năm nay, đó có lẽ là thủy tinh. Từ những khối kính của Studio 6:AM tại Piscina Guido Romano cho đến đèn Corolle của Dior Maison hay các thiết kế mới từ Barovier & Toso, thủy tinh liên tục xuất hiện như một chất liệu mang tính biểu đạt hơn là chức năng.
Điều đáng chú ý là các nhà thiết kế không còn cố gắng làm cho kính trở nên hoàn hảo. Những bọt khí nhỏ, dấu vết của quá trình thổi thủ công hay sự biến dạng tự nhiên của vật liệu đều được giữ lại.
Các khối kính của Studio 6:AM, vốn được tạo ra cho sàn diễn của Bottega Veneta, cho thấy sự lặp lại có thể tạo nên một hệ ngôn ngữ trong khi mỗi khối vẫn giữ được cá tính riêng. Tại Nilufar, những thiết kế chiếu sáng của Christian Pellizzari mang dáng vẻ gần như sinh vật học, còn Gallotti & Radice thử nghiệm với ghế làm từ kính tái chế.
Ánh sáng không còn chiếu lên vật thể mà dường như phát ra từ chính bên trong chúng. Trong bối cảnh mọi hình ảnh ngày càng được tạo ra trên màn hình với độ hoàn hảo tuyệt đối, thủy tinh trở thành một lời nhắc về giá trị của sự không hoàn hảo và dấu vết của bàn tay con người.
Đá luôn gắn liền với sự bền vững và tính biểu tượng của kiến trúc. Tuy nhiên, tại Milan năm nay, vật liệu này không còn xuất hiện như một điểm nhấn sang trọng mà trở thành yếu tố kiến tạo không gian.
Những vách đá màu tại B&B Italia, các bề mặt alabaster phát sáng của Studioutte hay ngôi nhà hoàn toàn bằng đá do Hannes Peer và Margraf thực hiện đều cho thấy một cách tiếp cận mới: vật liệu không chỉ hoàn thiện kiến trúc mà còn chính là kiến trúc.
Những bề mặt nhám, mờ và giàu xúc cảm thay thế cho vẻ bóng bẩy quen thuộc, tạo nên sự hiện diện mạnh mẽ nhưng giàu chiều sâu. Nó trở thành cấu trúc, không gian và bầu không khí. Điều này phản ánh sự dịch chuyển từ tư duy trang trí sang tư duy giữ gìn những giá trị thuần túy nhất của vật liệu.
Gỗ tiếp tục là một trong những vật liệu được sử dụng nhiều nhất tại Milan Design Week 2026, nhưng sự hiện diện của vật liệu này năm nay mang nhiều ý nghĩa hơn là yếu tố thẩm mỹ.
Những thiết kế kinh điển như Pigreco Chair của Tobia Scarpa được tái bản bằng gỗ tự nhiên. Side Gallery mang tới các thiết kế của Isamu Kenmochi, trong khi Kelly Wearstler sử dụng gỗ như một phần của bộ sưu tập mới cùng H&M Home.
Đặc biệt, bộ sưu tập Rasters của BD do Office KGDVS cùng Muller Van Severen phát triển đã chuyển hóa những hệ lưới kiến trúc thành các tủ và vách ngăn bằng gỗ beech nguyên khối.
Trong thời đại mà phần lớn trải nghiệm của chúng ta diễn ra trên màn hình phẳng, gỗ mang đến điều mà công nghệ khó có thể thay thế: cảm giác chạm. Đó là nhiệt độ của vật liệu, là vân gỗ, là dấu vết của thời gian và mùi hương của thiên nhiên.
Kim loại vẫn là một trong những vật liệu được sử dụng nhiều nhất trong thiết kế đương đại, nhưng Milan năm nay chứng kiến một phiên bản khác của vật liệu này. Thay vì vẻ lạnh lùng và công nghiệp, chrome, thép và nhôm được kết hợp với những hình khối hữu cơ và vật liệu mềm mại hơn.
Các thiết kế tại Enne, Arflex hay Furn Object cho thấy kim loại có thể trở nên mềm hơn, gần gũi hơn và giàu cảm xúc hơn mà vẫn giữ được bản sắc công nghiệp vốn có.
Điều đang diễn ra không phải là sự biến mất của chủ nghĩa công nghiệp mà là quá trình nhân bản nó. Kim loại vẫn giữ sự chính xác và hiện đại, nhưng đồng thời cũng trở nên gần gũi, cảm xúc và dễ tiếp cận hơn. Có lẽ sau nhiều năm bị hấp dẫn bởi sự vô cảm của số hóa và công nghệ, các thiết kế đang tìm cách thổi hồn và gửi gắm cảm xúc vào những vật liệu thiết kế vốn được xem là vô tri, cứng nhắc.
Source: Architectural Digest