Nếu vật liệu là câu chuyện của phần đầu, thì phần còn lại của Milan Design Week 2026 lại nói nhiều hơn về cách con người kết nối với không gian. Giữa tốc độ của công nghệ và sự phát triển của AI, nhiều nhà thiết kế dường như lựa chọn quay về với những điều căn bản nhất: bàn tay, thiên nhiên và quá trình tạo tác.
Kỹ thuật đan từng gắn với các vật liệu thủ công như mây, tre hay vải, nhưng kỹ thuật đó xuất hiện ở Milan năm nay theo nhiều cách khác nhau. Dây, sợi, vải hay polycarbonate được sử dụng để tạo nên những lớp liên kết giữa ánh sáng, nội thất và không gian.
Từ các nghiên cứu vật liệu của Loro Piana, chiếc đèn Dilly của Jacopo Foggini cho Edra cho tới những thử nghiệm tại Alcova, các cấu trúc đan không còn chỉ đóng vai trò trang trí mà dần trở thành một phần của hình khối và kết cấu.
Điều đáng chú ý là quá trình tạo tác không còn được giấu đi. Những mối nối, lớp đan hay dấu vết của bàn tay người làm đều được giữ lại như một phần của thiết kế. Từ vật liệu đến cấu trúc, việc đan dệt năm nay không đơn thuần gợi về tính thủ công mà còn mở ra một cách nhìn khác về sự kết nối và cách các vật liệu đối thoại với nhau.
Giữa thời điểm AI đang thay đổi cách con người sáng tạo, Milan Design Week 2026 lại chứng kiến một sự trở về với những giá trị căn bản của việc làm ra một món đồ.
Missoni đưa chiếc máy dệt khổng lồ vào trung tâm không gian trưng bày, biến chính quá trình sản xuất thành một phần của trải nghiệm. Loro Piana tiếp cận họa tiết plaid như một nghiên cứu về cấu trúc và vật liệu, trong khi Prada Home dành không gian cho gốm thủ công và những dấu vết của bàn tay người nghệ nhân.
Thay vì tập trung vào thành phẩm hoàn hảo, nhiều thương hiệu năm nay lại lựa chọn kể câu chuyện về cách một món đồ được tạo ra. Nhịp điệu của máy dệt, những lớp men gốm hay sự lặp lại của kỹ thuật thủ công đều trở thành một phần của thiết kế, như một lời nhắc rằng giá trị của đồ vật đôi khi nằm ở chính quá trình tạo nên chúng.
Thiên nhiên xuất hiện tại Milan năm nay không chỉ dưới dạng cây xanh hay họa tiết thực vật. Các khu vườn của Elisa Ossino cho Molteni&C, những hình thái hoa có thể mặc được của Caecilia Rebbe hay các thiết kế lấy cảm hứng từ xương rồng, tre và hệ thực vật đều hướng đến việc tạo ra một trải nghiệm nhiều hơn là một hình ảnh.
Giữa những không gian đô thị ngày càng dày đặc, thiên nhiên dường như được nhìn nhận như một trạng thái cảm xúc. Ánh sáng, vật liệu và hình khối được sử dụng để gợi nên sự tĩnh lặng, cảm giác chậm lại và kết nối với môi trường xung quanh, thay vì chỉ tái hiện hình ảnh của cây cối hay cảnh quan.
Một trong những điều thú vị nhất tại Milan năm nay là việc những vật liệu vốn thuộc về không gian ngoài trời đang dần bước vào nội thất. Mây, tre, rattan hay các cấu trúc đan vốn gắn với sân vườn và không gian ngoài trời xuất hiện rất nhiều trong các bộ sưu tập năm nay.
Minotti, Gervasoni, Poliform hay B&B Italia đều mang những chất liệu quen thuộc này vào nội thất với một cách tiếp cận tinh tế và giàu tính kiến trúc hơn. Từ những chiếc ghế đan, đèn tre cho đến các hệ vách và bề mặt hoàn thiện, ranh giới giữa bên trong và bên ngoài dần trở nên mờ hơn.
Sự dịch chuyển này không chỉ nói về vật liệu mà còn phản ánh cách con người mong muốn sống gần thiên nhiên hơn. Những điều từng gắn với sân hiên, khu vườn hay không gian nghỉ dưỡng nay trở thành một phần của đời sống hàng ngày, mang theo cảm giác nhẹ nhàng và thư thái vào chính không gian sống.
Milan Design Week 2026 không được định nghĩa bởi một phong cách cụ thể mà bởi một sự chuyển dịch trong cách nhìn về thiết kế. Vật liệu trở thành ngôn ngữ, quy trình trở thành câu chuyện và tính thủ công một lần nữa được đặt vào trung tâm của trải nghiệm.
Trong một thế giới ngày càng nhanh và số hóa, nhiều thiết kế năm nay dường như lựa chọn đi theo hướng ngược lại: chậm hơn, gần gũi hơn và tập trung nhiều hơn vào cảm giác mà không gian mang lại.
Source: Architectural Digest